Sự tích hoa Dâm Bụt
Truyền thuyết kể rằng, ngày xửa ngày xưa hai chị em Nađi và Naban sống với nhau trong một ngôi làng nhỏ của một vùng quê thuộc nông thôn Ấn Độ. Naban bị liệt cả hai chân. Bố mẹ mất sớm nên hai chị em thương nhau lắm. Ngày ngày Nađi bày trò chơi với em. Naban rất thích nhìn chị chạy nhảy vui đùa và ước ao có đôi chân khỏe mạnh để chơi đùa với chị. Một ngày kia, Nađi quyết định rời khỏi làng đến miền đất của những ước mơ để xin các thần ban cho Naban đôi chân. Em đi mãi, đi mãi. Đôi chân bé bỏng phồng rộp cả lên. Nhưng nghĩ tới đôi chân bị liệt của Naban, Nađi lại cố gắng nén đau đi tiếp. Đói khát đã làm em kiệt sức. Em thiếp đi dưới một gốc cây bên đường.
Lúc tỉnh dậy, em thấy một cụ già râu tóc bạc phơ ngồi cạnh. Ông cụ mặc một chiếc áo đỏ rực như mặt trời sắp lặn sau dãy núi. Nađi kể câu chuyện của mình cho cụ già nghe. Nghe xong, ông cụ đặt một bàn tay lên đầu Nađi và nói: “Ông có thể chữa lành chân cho em cháu. Nhưng khi chân Naban khỏi bệnh thì chính đôi chân của cháu sẽ không còn đi lại được nữa”. Vì thương em, Nađi gật đầu chấp nhận. Chiếc áo đỏ đã biến thành chiếc dù biết bay đưa hai ông cháu về nhà.

Ông cụ chữa lành chân cho Naban. Cảm động trước tình cảm của hai chị em ông không nỡ lấy mất đôi chân khỏe mạnh của Nađi. Quá vui sướng, hai chị em ôm chầm lấy nhau và nhảy múa. Ông lão mỉm cười rồi biến mất chỉ để lại chỗ mình đứng một hàng cây mát xanh. Từ những kẽ lá xanh mướt nở ra những bông hoa năm cánh đỏ thắm. Mỗi bông hoa giống như một chiếc ô nhỏ. Hàng cây xòa cành che bóng mát cho hai em nô đùa.